
Nhạt nắng, chiều buông nhạt nắng hồng,
Gió ngừng nghe, mây dõi mắt trông.
Đồi cao in bóng hình thập giá,
Vẳng tiếng ai, thổn thức trong lòng!
Có bầy chim xa chợt trở về,
Ríu rít giọng buồn chút tái tê,
Không lẽ biết thương người tử tội?
Thì ra vũ trụ cũng não nề!
Bầy chim cùng chớp cánh vây quanh,
Nhắm vòng gai tìm chỗ tranh giành,
Hè nhau tháo dỡ từng gai nhọn,
Một chút tình, chút nghĩa mỏng manh!
Nhưng hoạ mi, mỏ nhỏ, chân thon,
Vòng gai người sắc nhọn, no tròn.
Lớp chết, lớp bị thương chồng chất,
Thân chim hoà máu Chúa như son.
Chúa Cha từ trên cõi trời cao,
Dõi mắt xem Con chết thế nào.
Chợt thấy bầy hoạ mi chí nghĩa,
Vì Con mà dám đổ máu đào!
Nên từ dạo ấy đã ân ban,
Vết đỏ khắc ghi kỷ niệm vàng.
Nên từ đó “Hoạ mi ức đỏ”,
Loài chim “Ngày Thứ Sáu vinh quang”!
Tác giả: Sơn Ca Linh
Ý kiến bạn đọc
Bài thánh ca của nhạc sĩ Sơn Ca Linh: Người mục tử vô hình
Ad Limina 2026 - ngày V: Viếng mộ Thánh Phêrô và yết kiến Đức Thánh cha Lêô XIV
Hội nghị thường niên HDGMVN kỳ 1: Hiệp hành sau Ad Limina
Cuộc họp thứ hai của Ban Tổ Chức về lễ Truyền chức Giám mục Phó - Đức cha Gioan Baotixita Nguyễn Quốc Hưng
Hội đồng Giám mục Việt Nam: Biên bản hội nghị thường niên nhiệm kỳ I năm 2026