Giảng lễ Chúa nhật 23 Thường niên - năm B

Thứ năm - 06/09/2018 09:22

CN XXIII TNB (09.09.2018)
(Is 35,4-7a ; Gc 2,1-5 ; Mc 7,31-37)

 

CÂM ĐIẾC THIÊNG LIÊNG

Kính thưa quý ông bà và anh chị em thân mến!
Bài Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe thuật lại việc Chúa Giêsu chữa bệnh cho một người vừa điếc vừa ngọng tại miền Thập Tỉnh (là nơi mà có nhiều người ngoại giáo ở lẫn lộn với người Do Thái)[1], và Chúa đã sử dụng một cách thức chữa bệnh hết sức kỳ lạ, đó là : “Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông[2], đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Rồi Người ngước mắt lên trời, thở dài và nói : “Ép-pha-tha, nghĩa là : hãy mở ra !” (Mc 7,33-34). Và với cách thức chữa bệnh hết sức kỳ lạ, kỳ quặc này, thì anh thanh niên kia đã được khỏi bệnh : “tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng” (Mc 7,35).

Chúng ta thấy, chữa bệnh điếc và câm mà lại nhổ nước miếng và bôi vào lưỡi, thật là mất vệ sinh quá ! [3]
Thế nhưng, ngày hôm nay, khoa học đã chứng minh rằng : nước bọt là có khả năng chữa bệnh. Cụ thể đó là:

1) Theo kinh nghiệm dân gian, người ta có thể dùng nước bọt buổi sáng để chữa mụn hạt cơm bằng cách bôi liên tục nước bọt vào buổi sáng từ 5-10 ngày, hạt cơm sẽ tự teo và rụng đi mà không để lại dấu vết gì. Ngoài tác dụng chữa mụn nhọt sưng đau, bỏng da nông, người ta còn dùng nước bọt chữa muỗi đốt rất hiệu quả bằng cách dùng nước bọt bôi liên tục 30 phút 1 lần sẽ có tác dụng làm hết ngứa và sưng đau.

2) Còn theo nghiên cứu hiện đại, thì mỗi ngày mỗi người sẽ tiết ra khoảng 1.000-1.500ml nước bọt. Thứ dịch thể này có vai trò làm hàng rào diệt vi khuẩn và virut xâm nhập vào cơ thể qua đường miệng bởi chất bacteriolysin có tác dụng phân giải và hòa tan các vi khuẩn và virut. Ngoài ra, nước bọt còn có tác dụng cầm máu, làm lành vết thương, tăng khả năng hấp thụ và tiêu hóa thức ăn.

Theo GS. Tây Đồng (Nhật Bản) thì nước bọt còn có chức năng ức chế các tế bào ung thư, bởi vậy, để đề phòng ung thư đường tiêu hóa, khi ăn phải nhai kỹ, nuốt chậm để nước bọt hòa lẫn vào trong thức ăn một cách đầy đủ.

Các nhà nghiên cứu Pháp đã phát hiện trong nước bọt của người có chất giảm đau mạnh hơn morphin nhiều lần[4].

Các nhà sinh học thuộc Viện Sức khỏe Hoa Kỳ thì xác định trong nước bọt người và động vật có chứa một loại protein giúp mau lành vết thương và chống nhiễm khuẩn, được đặt tên là SLPI. [5]
Ở đây, Chúa Giêsu Ngài đã dùng nước miếng để mà bôi vào lưỡi, chữa bệnh câm : Một việc mà con người sau bao cố gắng tìm tòi, cho đến nay vẫn chưa làm được, thì Đức Kitô đã thực hiện một cách dễ dàng mau chóng như một trò chơi thích thú.

Quả thực, cách đây 20 thế kỷ, khi mà Chúa Giêsu dùng nước miếng để mà bôi vào lưỡi, chữa bệnh câm, thì đây chính là một phép lạ hiển nhiên, gây chấn động mạnh mẽ trong dân chúng. Đây không phải do tính chất của nước miếng mà là do quyền năng của Đức Giêsu đã phú bẩm cho nó và dùng nó như chất liệu chữa bệnh phần xác.

Có thể nói, phép lạ chữa người câm điếc trong bài Tin Mừng hôm nay cũng tượng trưng một việc vĩ đại hơn Chúa sẽ thực hiện, đó là làm cho người ta khỏi câm điếc phần linh hồn, biết mở tai mở miệng trí khôn để lắng nghe và ca tụng Thiên Chúa là Đấng sáng tạo và là Cha nhân lành, ca tụng Đức Kitô là Đấng Thiên Chúa sai xuống cứu độ loài người.

Nói tóm lại, kính thưa cộng đoàn phụng vụ.
Trong thực tế đời sống, chúng ta có thể bắt gặp hoặc là chính mình rơi vào một trong năm trường hợp sau đây :

a. Trường hợp thứ nhất : những người mới sinh ra mà đã bị câm và cũng bị điếc luôn (gọi là câm điếc bẩm sinh). Họ sẽ bị thiệt thòi rất nhiều và mất đi nhiều hạnh phúc của cuộc đời.

b. Trường hợp thứ hai : những người bị câm điếc thực sự về thể xác vì một bệnh tật hay một tai nạn nào đó. Khi ấy họ sẽ là những người đáng thương và cần sự giúp đỡ của chúng ta.

c. Trường hợp thứ ba (hiểu theo nghĩa bóng) : đó là những người câm điếc về phương diện tinh thần. Chẳng hạn có những người câm điếc vì không muốn nói, không muốn nghe, do một lý tưởng nào đó tác động : hạng người này rất hiếm và có thể có những trường hợp rất đáng khen tụng, đó là những anh hùng tử đạo hay những chiến sĩ, cán bộ can trường, nhất định không chịu phản bội lý tưởng. Ngược lại, có những người câm điếc cũng cố tình, vì ỷ lại, ươn hèn, sợ hãi. Hạng người này lại đáng chê trách.

d. Trường hợp thứ tư : những người câm điếc theo kiểu là bảo gì cũng không chịu nghe, hay chỉ nghe trước quên sau. Người ta gọi họ là những người cứng đầu cứng cổ, cố chấp, lì lợm : tai trâu, tai cối, lơ đễnh. Lại có những người ù lì, hèn nhát, sợ sệt, hỏi không nói, gọi không thưa, hay có nói thì ấp úng, không thưa được nửa lời, hay không chịu lên tiếng khi cần, khi có nhiệm vụ hoặc trách nhiệm bênh vực sự thật. Những người đó cũng được xếp vào loại những người câm.

e. Trường hợp thứ năm : những người câm điếc thiêng liêng.
+ Câm thiêng liêng : là những người không biết dùng miệng lưỡi để ca tụng Chúa, không dám nói sự thật hoặc bẻ cong sự thật.
Là cha mẹ mà không biết dùng lời nói khôn ngoan, đứng đắn để dạy dỗ con cái.
Trong nhà thờ, không mở miệng đọc kinh, ca hát.
Ở ngoài xã hội, không dám nói về đạo hay bênh vực sự thật khi cần phải lên tiếng, v.v…
+ Còn điếc thiêng liêng : là những người không muốn nghe Lời Chúa, không muốn nghe tiếng Chúa nhắc nhở qua lương tâm hay những người đại diện Chúa, không thích nghe những chuyện đạo đức; trong khi đó lại thích nghe những chuyện tào lao, những chuyện gây thương tổn cho linh hồn mình, v.v…

Đàng khác, câm điếc thiêng liêng cũng có thể là những người khép kín trong chính mình, không chịu đối thoại, trao đổi… như thế sẽ dễ rơi vào tình trạng tự tôn, tự cao hoặc cố chấp, yếm thế, bi quan, chán nản. Tóm lại, bệnh câm điếc thiêng liêng cũng nguy hiểm, chúng ta cần đề cao cảnh giác và sửa chữa.
Đó chính là lời mời gọi của sứ điệp Lời Chúa hôm nay.

 


[1] nên chắc chắn họ sẽ không hiểu được ý nghĩa tượng trưng của việc Chúa làm và như thế họ sẽ dễ dẫn đến việc cho Ngài là một thầy phù thủy cao tay, dùng phù phép và thần chú để chữa bệnh.

[2] vì Chúa không muốn cho dân chúng phấn khởi quá đáng, có thể gây nên bạo động ; đồng thời Chúa cũng không muốn cho họ hiểu lầm những cử chỉ tượng trưng của Ngài. Hơn nữa, việc Chúa đưa người câm điếc ra khỏi đám đông, còn dạy chúng ta sự khôn ngoan, kín đáo và khiêm tốn.

[3] Cứ sự thường nước bọt có nhiều vi trùng, nhất là nước bọt của người bệnh. Nhưng đối với Chúa là Đấng tạo dựng con người và kể cả những vi trùng kia thì không có gì là mất vệ sinh. Chúa dùng một chút nước bọt như vậy để cho bệnh nhân ngoại giáo này nhận ra một cử chỉ quyền uy của Chúa sắp làm. Bệnh nhân này bị câm điếc nên cách liên lạc với anh ta chỉ còn bằng cử điệu mà thôi, nên dễ hiểu Chúa Giêsu đã làm cử chỉ này để lôi kéo anh ta chú ý vào Chúa.

[4] được đặt tên là opiophin.

[5] Nghiên cứu hiện đại cũng cho thấy, trong nước bọt có nhiều IgA và các hormon có tác dụng thúc đẩy quá trình phân chia và sinh trưởng của tế bào, kéo dài tuổi thọ và làm giảm sự suy thoái của tổ chức cơ thể.

Tác giả: Lm. Giuse Phan Văn Hay

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

check
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây
check