LỜI THÌ THẦM CỦA CỎ
Yên lặng lắm mới nghe lời thỏ thẻ,
Và lắng tai mới rõ tiếng thì thầm.
Có ai qua xin bước dùm bước nhẹ,
Kẻo giật mình mà cỏ lại lặng câm !
Đến từ đâu, chỉ biết có bên đường lây lất,
Đã mấy mùa qua ngập nắng dãi mưa dầu.
Héo úa xác xơ dưới bàn chân tất bật,
Rồi lại lên xanh khi xuân lại bắt đầu !
Biết phận mình tối tăm đời cỏ dại,
Nên lặng thầm chăm chút sắc non xanh.
Để nẻo đường quê quen thuộc yên lành,
Cho bác nông dân yên ngồi nghỉ mệt…
Nâng bàn chân em trên đường đi học,
Cỏ dịu dàng theo những bước chân son.
Hoan vui mùa cưới, héo hắt đường tang…
Khô vàng nắng đổ, xác xơ mùa bão lụt…
Đời cỏ dại nay còn mai mất hút,
Có chi đâu mà tính cuộc hơn thua !
Con sẻ bay qua, cánh huệ ngoài kia…
Cũng vậy thôi, tất cả…trong quan phòng sáng tạo !
Ta vẫn là ta, xin làm thân cỏ dại,
Chọn màu xanh, chọn ẩn khuất bên đường.
Khỏi nợ trần, sạch oan khúc, vấn vương…
Có lâu đâu, một thoáng về nguồn cội !
Tác giả: Sơn Ca Linh (8/7/2019)
Ý kiến bạn đọc
Đón tiếp Đức cha Gioan Baotixita - Giám mục Phó tân cử cùng phái đoàn Giáo phận Ban Mê Thuột về giáo phận
Nghi thức Dấn thân của sáu Thầy Đại Chủng Sinh tốt nghiệp Thần học khóa 19 Đại chủng viện Sao Biển Nha Trang
Cáo phó: Thân phụ của cha Phêrô Huỳnh Thúc Quán Cầu là Ông cố Phêrô Huỳnh Thúc Bảo vừa mới qua đời
Chút suy tư về nẻo đường truyền giáo khởi đi từ gia đình
Bài ca nhập lễ của Sơn Ca Linh: Ta sẽ lấy tinh hoa lúa mì
Lược sử Giáo họ Long Giang - Giáo xứ Châu Ổ: Bước chân thăng trầm của hình thành và phát triển
Giáo hội Campuchia đệ trình Bộ Tuyên Thánh hồ sơ 12 Vị Tử đạo dưới thời Khmer Đỏ