MÓN NỢ “MÙA XUÂN CỦA HAI NGƯỜI”
(Tặng các bạn trẻ đang yêu)
Như trái đất nợ mặt trời ánh sáng,
Như cơn mưa chiều nợ đám mây đen,
Như chú ong kia nợ đài hoa mật ngọt,
Lại một mùa xuân ta đã nợ em !
Nợ mang về cành hoa để “mặt trời em” thêm rỡ rạng,
Nợ mảnh đất tâm hồn đủ rộng mà đón những cơn mưa,
Nợ những giai điệu ngọt ngào để đài hoa không tiếc nuối,
Giờ mùa xuân đã qua biết lấy chi mà trả cho vừa ?
Giờ ta mới biết,
không có “mặt trời em” “trái đất ta” sẽ ngừng quay miên viễn,
Không có mây mang mưa, mảnh đời ta thành cằn cỗi hoang vu.
Không có những đài hoa, mấy chú ong tìm đâu ra mật ngọt,
Ta không là mùa xuân nên em còn đợi mãi đến thiên thu.
Ta nợ em mùa xuân mang nụ cười nắng ấm,
Ta nợ em mùa xuân mảnh tâm hồn xanh ngát bao dung.
Ta nợ em mùa xuân lời ân cần, nghĩa yêu thương, son sắt,
Ta nợ em mùa xuân niềm vui, hạnh phúc đến muôn trùng.
Nên,
cho dù xuân có qua,
ta mãi mãi sẽ là mùa xuân của riêng em.
Tác giả: Sơn Ca Linh
Ý kiến bạn đọc
Các linh mục vùng Gia Lai (Bình Định cũ) tĩnh tâm tháng 7 tại Chủng viện Qui Nhơn
Tòa Giám mục Qui Nhơn kính báo: Thánh lễ giỗ giáp hai năm và mãn tang của Đức cha Phêrô Nguyễn Soạn
Tòa Giám mục Qui Nhơn thông báo: Thánh lễ kính trọng thể Thánh Anrê Nguyễn Kim Thông
Hội đồng Tòa Thánh về Văn hóa và Hội Đồng Tòa Thánh về đối thoại liên tôn
Thư mời của Ban Giáo lý Đức tin: Ngày họp mặt mừng Á Thánh Anrê Phú Yên, bổn mạng Giáo Lý viên và Huynh Trưởng
Là người Kitô hữu nghĩa là được sống
Giáo phận Cần Thơ giới thiệu ảnh và tượng chính thức của Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp