Chúa Giêsu chịu phép rửa
Chủ bút, Cát Đen
2026-01-09T03:59:05-05:00
2026-01-09T03:59:05-05:00
https://gpquinhon.org/suy-niem/chua-giesu-chiu-phep-rua-7485.html
https://gpquinhon.org/uploads/news/2026/cgschiupheprua.jpg
Giáo phận Qui Nhơn
https://gpquinhon.org/uploads/logonammucvu2025-2026-web.jpg
Thứ sáu - 09/01/2026 03:54

Chúa Giêsu đến sông Giođan để chịu phép rửa của ông Gioan. Vậy phải chăng Chúa Giêsu cũng có tội, cũng cần thống hối để được ơn tha thứ sao? Câu hỏi em vừa nêu lên lập tức có những ánh mắt chớp chớp phản đối. Những ánh nhìn phản đối là có lý. Bởi lẽ, Chúa Giêsu có tội gì đâu mà cần sám hối! Người giống chúng ta mọi đàng, nhưng là Đấng vô tội.
Chúa Giêsu đến dòng sông Giođan, đến với ông Gioan, không phải để xin ơn tha thứ, nhưng để mở ra một dòng sông vô tận, làm hoan hỷ thành đô Thiên Chúa. Con sông ấy, tuy chỉ là một dòng nước như bao dòng sông khác, nhưng khi Chúa Giêsu bước xuống, nó được mặc lấy ý nghĩa của một hành trình từ cũ sang mới, từ khiêm hạ đến được nâng cao, và mang trong mình sức mạnh thanh tẩy tâm hồn con người.
Nước, tự nó, không có khả năng rửa sạch tội lỗi nhân loại, nhưng là dấu chỉ bề ngoài diễn tả ân sủng Chúa Thánh Thần được ban từ bên trong. Một giọt nước nhỏ bé trở thành mạch suối khôn dò khôn thấu, làm nảy sinh sự sống cho muôn người. Mạch suối mà chúng ta diễn tả bằng những khái niệm khôn dò khôn thấu ấy lại được tỏ lộ qua ba lần đổ nước lên đầu thụ nhân (người được rửa tội) trong bí tích Rửa tội, khiến trí khôn con người không khỏi bàng hoàng, xao xuyến và cảm mến.
Càng vượt quá trí hiểu hơn nữa khi Đấng có mặt khắp nơi và không vắng mặt nơi nào, Đấng mà các thiên thần không hiểu thấu và loài người không thể nhìn thấy, nay lại hiện diện cách tỏ tường: bằng xương bằng thịt, bằng lời nói ấm áp chạm đến tận đáy lòng con người, và bằng một sự khiêm hạ có sức thuyết phục lạ lùng. Chính trong dòng sông Giođan ấy, ông Gioan lúng túng khi thấy Chúa Giêsu đứng trước mặt mình và xin được làm phép rửa. Ông kinh ngạc và can ngăn: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa.” Tôi là kẻ mọn hèn, còn Ngài là Chiên Thiên Chúa. Tôi cần sám hối để được thanh tẩy, còn Ngài là Đấng ban phát ơn tha thứ.
Trước lời nói chân thành phát xuất từ một trái tim ngay thẳng, không vướng chút gian dối, Chúa Giêsu chỉ đáp lại vỏn vẹn năm từ: “Bây giờ cứ thế đã.” “Cứ thế đã” không phải để cho qua chuyện, nhưng để “giữ trọn đức công chính”. Và đức công chính là gì? Thưa là thi hành thánh ý của Chúa Cha cách trọn vẹn.
Ngày hôm ấy, bên dòng sông Giođan, mọi người hiện diện đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Từ việc ông Gioan làm phép rửa cho Chúa Giêsu. Rồi đến khi Người vừa lên khỏi nước, các tầng trời mở ra, và có tiếng từ trời phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.”
Đức Kitô là Con Yêu Dấu, và chính Người làm phát sinh tình yêu. Người là Ánh Sáng vô hình, lại làm bừng lên ánh sáng hữu hình khôn dò khôn thấu. Người được gọi là con ông Giuse theo huyết thống trần thế, nhưng theo thần tính, Người là Con Một của Thiên Chúa: “Đây là Con yêu dấu của Ta.” Người đói lả, nhưng lại nuôi sống cả muôn người; Người vất vả, nhưng lại cho những ai vất vả và nặng gánh được nghỉ ngơi; Người không có nơi tựa đầu, nhưng lại đem đến cho con người chốn nương thân êm ấm: “Thiên Chúa là nơi nương náu và sức mạnh của chúng ta”; Người mang trên thân mình những vết thương, nhưng lại chữa lành mọi đau thương của nhân loại; Người ngã quỵ vì những cái tát và nhục hình, nhưng lại ban tự do cho cả thế gian; Người bị đâm thấu cạnh sườn, nhưng chính từ đó, Người chữa lành cạnh sườn của Ađam, khai sinh một nhân loại mới.
Thưa anh chị em, xin anh chị em hãy dùng chính khả năng Thiên Chúa đã ban để chạy đến nguồn mạch ban sự sống và chiêm ngắm nguồn mạch chữa lành mọi vết thương.
Chúa Cha, nguồn mạch trường sinh, đã sai Chúa Con là Ngôi Lời nhập thế làm người. Người đến với con người, dùng nước và Thần Khí mà thanh tẩy chúng ta, cho chúng ta được tái sinh, để hồn xác không còn rơi vào hư vong. Người thổi sinh khí vào chúng ta và khoác cho chúng ta “tấm áo giáp” – đức tin không thể hư hoại.
Vậy, khi đã được trở nên con Thiên Chúa nhờ nước và Thánh Thần, được sống lại từ cõi chết, chúng ta cũng trở nên những người đồng thừa kế với Đức Kitô. Chúng ta như những cây được tưới gội bằng dòng nước kết hợp với Thần Khí, làm nên một vườn địa đàng màu mỡ, nơi cây cối trổ sinh hoa trái dồi dào. Chính Chúa là “ánh sáng chiếu soi muôn dân, để mở mắt cho những ai mù lòa, đưa ra khỏi tù những kẻ bị giam giữ, dẫn ra khỏi ngục những ai ngồi trong tối tăm” (Is 42,7). Chúa Giêsu là Đấng “đi tới đâu là thi ân giáng phúc tới đó và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Người.”
Biến cố Chúa Giêsu chịu phép rửa mời gọi chúng ta tuyên xưng Đức Kitô là Thiên Chúa, cởi bỏ ách nô lệ và mặc lấy ân sủng làm nghĩa tử. Chúng ta đã lãnh nhận phép rửa, hãy rạng ngời như mặt trời, phản chiếu đức công chính. Nhưng điều lớn lao nhất chính là: chúng ta đã trở thành con Thiên Chúa và là những người đồng thừa kế với Đức Kitô, Đấng đầy vinh hiển và quyền năng, cùng với Chúa Thánh Thần chí thánh, nhân hậu và ban sự sống, bây giờ và mãi mãi đến muôn thuở muôn đời. A-men.