CHO TÔI MƯỢN NỤ CƯỜI EM NHÉ
(Mến tặng những “chứng nhân của niềm vui” giữa cuộc đời)
Cho tôi mượn nụ cười em nhé,
Để mang về mái nhỏ cuối thôn.
Biền biệt cánh chim trời xa mẹ,
Tổ ấm chiều nay hết giọt buồn !
Cho tôi mượn nụ cười em nhé,
Dưỡng lão mùa nầy ngập tuyết đông.
Vò võ chờ ai trong quạnh quẽ,
Một chút tình thôi ấm ngập lòng.
Cho tôi mượn nụ cười em nhé,
Người ăn xin chờ mãi bên đường.
Một thoáng nhìn thôi cười rất nhẹ,
Mà sao lòng bỗng nhẹ đau thương !
Cho tôi mượn nụ cười em nhé,
Vội vã mang ra nghĩa địa buồn.
Nước mắt khăn tang người vợ trẻ,
Thay nụ cười giọt nước mắt tuôn !
Cho tôi mượn nụ cười em nhé,
Trưa nay mình trở lại nhà thương.
Có anh thương binh còn rất trẻ,
Tương lai giờ hoa nở trên đường.
Cho tôi mượn nụ cười em nhé,
Vượt đường xa mang đến tận giường.
Người lữ khách sắp lìa dương thế,
Miệng cười vui chắp cánh thiên đường !
Tác giả: Sơn Ca Linh (1.9.2020)
Ý kiến bạn đọc
Các linh mục vùng Gia Lai (Bình Định cũ) tĩnh tâm tháng 7 tại Chủng viện Qui Nhơn
Tòa Giám mục Qui Nhơn kính báo: Thánh lễ giỗ giáp hai năm và mãn tang của Đức cha Phêrô Nguyễn Soạn
Tòa Giám mục Qui Nhơn thông báo: Thánh lễ kính trọng thể Thánh Anrê Nguyễn Kim Thông
Hội đồng Tòa Thánh về Văn hóa và Hội Đồng Tòa Thánh về đối thoại liên tôn
Thư mời của Ban Giáo lý Đức tin: Ngày họp mặt mừng Á Thánh Anrê Phú Yên, bổn mạng Giáo Lý viên và Huynh Trưởng
Là người Kitô hữu nghĩa là được sống
Giáo phận Cần Thơ giới thiệu ảnh và tượng chính thức của Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp