
Có những ngày tưởng như trời yên lặng, nhưng chỉ một cơn mưa hay một luồng gió thoảng qua cũng đủ đánh thức ký ức về người mẹ miền Trung, người mẹ đã dành cả đời để che chở cho con. Mẹ đứng đó, áo ướt đẫm, tay ôm chặt những gì còn sót lại, mắt nhắm thật lâu như muốn giữ lại giọt nước mắt không rơi. Người mẹ nào cũng vậy: nén tất cả vào trong, để trái tim mình chịu ướt thay con. Chỉ cần nhìn bằng trái tim, nỗi đau ấy cũng đủ khiến bất cứ ai phải lặng người.
Từ những hình ảnh ấy, ta nhận ra một Người Mẹ lớn hơn, đó là Mẹ Thiên Nhiên. Mẹ không chỉ chịu bão tố, mà còn mang những tổn thương do chính con người gây ra: rừng bị xẻ trụi, núi bị khoét sâu, các đập thủy điện chặn dòng, tích nước rồi xả lũ vô tội vạ. Tất cả dồn lại thành những trận lũ kinh hoàng, cuốn trôi nhà cửa, vườn tược và bình yên của những gia đình vốn đã nghèo khó. Dòng sông vốn hiền hòa bị thay đổi, nước dồn về bất ngờ, nhấn chìm mồ hôi, công sức và tài sản của bao người. Nỗi đau ấy không vang thành tiếng nhưng hiện diện khắp nơi: trên đất đai, dòng nước, rừng núi... nơi con người phải gánh chịu hậu quả từ chính sự vô trách nhiệm của mình.
Đời sống cơ cực của người dân miền Trung vốn chưa kịp hồi phục sau bão số 13 – Kalmaegi, thì trận lũ lịch sử ngày 19 và 20 tháng 11 năm 2025 lại ập đến. Nước dâng cao bất ngờ, xóa sạch nhiều mái nhà vừa sửa lại, nhấn chìm vườn tược và công sức gom góp biết bao nhiêu năm. Nhà cửa bị chìm ngập, bàn thờ ướt đẫm, sách giáo lý nhòe chữ, ánh mắt trẻ thơ run rẩy trong căn phòng ngập lụt, tất cả đều là hiện thực nghiệt ngã mà Mẹ Giáo phận Qui Nhơn đã chứng kiến. Phần lớn thảm họa này không chỉ là thiên tai, mà còn là hệ quả của việc con người khai thác rừng, xây dựng các đập thủy điện, thay đổi dòng sông và xả lũ thiếu trách nhiệm.
Dẫu đối diện bao mất mát, Mẹ Giáo phận vẫn đứng đó, âm thầm chia sẻ nỗi đau với con cái. Mỗi ánh mắt, mỗi lời cầu nguyện, mỗi phút giây lặng im đều thấm đẫm tình yêu, lòng thương và niềm tin, giúp trái tim con cái không hoàn toàn sụp đổ. Khi bão lũ rút đi, bùn nhão vẫn còn vương dưới chân, Mẹ vẫn kiên nhẫn ở lại với những nỗi đau còn sót lại, nhắc nhở rằng dù khó khăn đến đâu, con người vẫn có thể tìm thấy sức mạnh và hy vọng để tiếp tục bước đi.
Ai đã thấy Mẹ khóc? Chỉ những ai biết nhìn bằng trái tim mới thấy được. Nước mắt của Mẹ âm thầm nhưng thật, phản ánh cả thiên tai lẫn nhân tai, nhắc rằng dù nghèo khó hay mất mát, tình yêu và sức chịu đựng của Mẹ Giáo phận vẫn hiện hữu, nâng đỡ con cái và giữ cho cộng đoàn đứng vững. Mỗi bước đi, mỗi ánh mắt dành cho con, mỗi phút giây lặng im của Mẹ đều minh chứng rằng giữa bão tố và lũ lụt, niềm tin và tình yêu chưa bao giờ rời khỏi mảnh đất nghèo ven biển này.
Tác giả: Người Sông Kôn
Ý kiến bạn đọc
Đón tiếp Đức cha Gioan Baotixita - Giám mục Phó tân cử cùng phái đoàn Giáo phận Ban Mê Thuột về giáo phận
Nghi thức Dấn thân của sáu Thầy Đại Chủng Sinh tốt nghiệp Thần học khóa 19 Đại chủng viện Sao Biển Nha Trang
Cáo phó: Thân phụ của cha Phêrô Huỳnh Thúc Quán Cầu là Ông cố Phêrô Huỳnh Thúc Bảo vừa mới qua đời
Chút suy tư về nẻo đường truyền giáo khởi đi từ gia đình
Bài ca nhập lễ của Sơn Ca Linh: Ta sẽ lấy tinh hoa lúa mì
Lược sử Giáo họ Long Giang - Giáo xứ Châu Ổ: Bước chân thăng trầm của hình thành và phát triển
Giáo hội Campuchia đệ trình Bộ Tuyên Thánh hồ sơ 12 Vị Tử đạo dưới thời Khmer Đỏ